Phải Làm Thế Nào Khi Yêu Một Người Đến Vô Thức
Tôi thích cách mà tình yêu của một người dành cho một người khác trở nên vô thức.
Khi đã quen thuộc với con đường, người ta không cần nhớ từng chi tiết nữa, chỉ lặng lẽ bước đi và rồi bất chợt nhận ra mình đã đến nơi từ lúc nào.
Yêu một người đến vô thức là khi chiếc xe luôn có sẵn hai chiếc mũ bảo hiểm, là lúc một người luôn đi phía ngoài, còn người kia thì đi phía trong. Đó là những con phố cũ, quán quen mà không cần hẹn trước, chỉ tự nhiên dắt tay nhau vào.
Yêu đến vô thức còn là khi thành phố mất điện, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu lại là người đó. Là khi giữa đêm tỉnh giấc, trong thoáng hoang mang, lại bật điện thoại xem người ấy có ổn không, muốn nhắn tin nhưng rồi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Hay đơn giản là đọc những dòng này, chợt nghĩ đến người đó. Khi đông về, nhớ cái ôm ấm áp dù trước đó có cãi vã thế nào, vẫn nhắc nhở nhau mặc ấm, rồi lại ôm lấy nhau sau tất cả.
Tôi thích cách tình yêu dần trở nên vô thức, khi hai người vì nhau vượt qua mọi thử thách, dù có nhiều ngả rẽ, họ vẫn chọn đi cùng nhau.
Post a Comment